[Longfic] Năm tháng dài mới hiểu lòng nhau – Chap 2

Chap 2

.

.

.

          “Nghĩ gì thế?” Hoàng Tử Thao cắn môi Ngô Phàm, lôi kéo suy nghĩ của cậu quay trở về thực tại

“Nghĩ tới anh.” Ngô Phàm trâng tráo.

“Tôi không phải đang ở trên người cậu đây sao.” Hoàng Tử Thao tăng thêm lực trên tay, Ngô Phàm cũng vì thế mà ồ ồ thở dốc.

“Tôi đang nghĩ đến việc muốn chơi anh.”

“Ngoan, trước tiên để cho tôi tới, tiếp theo sẽ đổi lại cho cậu.” Hoàng Tử Thao có phần không nhịn được nữa, thanh âm cũng bắt đầu để lộ sự mất kiên nhẫn.

Anh rời khỏi môi Ngô Phàm, thay vào đó là cắn lên môi mình. Đây là động tác trong vô thức của anh vào những lúc căng thẳng, những lúc tình dục dâng lên mạnh mẽ, chỉ cần đạt tới một điểm nào đó, liền thích tự cắn môi. Hàm răng trắng ẩn dưới đôi môi đỏ mọng, hòa với ánh mắt không tự chủ được mà nheo lại, không cần nói cũng biết có biết bao nhiêu hấp dẫn. Đọc tiếp

[Longfic] Năm tháng dài mới hiểu lòng nhau – Chap 1

Tác giả : Ngưu tử đào nhi

Pairing : Ngưu Đào / Kristao

Thể loại : hiện đại, đại thúc thụ x niên hạ công, hỗ công, ngược, HE

Người dịch : QT

Editor : Mèo

Tình trạng bản gốc : Hoàn

FIC DỊCH CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ

TUYỆT ĐỐI KHÔNG ĐƯỢC MANG RA KHỎI NƠI NÀY

Chap 1

.

.

          Trong con hẻm chật chội, ngọn đèn trước cổng của một gia đình tỏa ra khói trắng phất phơ, người kéo xe không biết va phải cái giỏ trước cổng nhà ai, tiếng kêu xen lẫn tiếng chửi thô tục. Chỉ lưu lại một thiếu niên đang nhóm lửa bên cạnh đang ngẩng khuôn mặt lên, khuôn mặt lấm lem vì khói, duy chỉ có đôi mắt hoa đào là sáng lấp lánh.

             Tiếng nói như nước chảy, tất cả đều tĩnh lại.

Đọc tiếp

[Longfic] Yêu thương – Chương mười bảy

Chương mười bảy

.

.

.

 

Buổi tối hôm ấy Ngô Phàm bật hệ thống lò sưởi, thế nhưng sáng hôm sau khi anh tỉnh dậy thì thấy Hoàng Tử Thao đang túm chăn hắt xì mấy cái, còn hít hít mũi. Ngô Phàm liền thở dài nghĩ cậu chắc chắn là bị cảm rồi. Anh nhìn thấy ánh mắt cậu dịu dàng oán trách lại có chút giận dữ, người nọ liền quay lưng đi không muốn cho anh nhìn thấy cậu như vậy. Tạm ngừng vài giây, Ngô Phàm đưa tay muốn kéo cậu lại, Hoàng Tử Thao túm chăn, bướng bỉnh không chịu nhúc nhích. Ngô Phàm lại nhẹ nhàng thở dài “Em có vẻ như bị cảm rồi. Bây giờ đang là mùa đông, ở nhà không chịu đi tất thật sự không tốt. Em xem em tối hôm qua ấy, cúc áo cũng không chịu cài cho kín.”

 

Thế nhưng chuyện tối qua vẫn quấy rầy trong lòng, giống như mạng nhện giăng lấy khiến cảm xúc mệt mỏi vẫn không thể biến mất. Hoàng Tử Thao vẫn đưa lưng về phía anh bất động không lên tiếng. Đêm qua hai người thật ra không hề cãi lộn, lại càng không phải chiến tranh lạnh, chỉ là Hoàng tử Thao không muốn nói chuyện với Ngô Phàm. Có thể bởi vì cảm thấy uỷ khuất không cam lòng, như việc tối qua cậu đứt quãng nói ra những lời nói ghen tuông mà bình thường tuyệt đối cậu không bao giờ nói. Ngô Phàm cuối cùng không đáp lại, chỉ cúi đầu hôn lên miệng cậu. Cũng ví dụ như cậu gần đây luôn có cảm giác, Ngô Phàm thỉnh thoảng luôn có những lúc tâm trạng không tốt. Nhưng mỗi lần cậu hỏi anh vì sao, Ngô Phàm đều không trả lời. Những chuyện đó đều khiến cậu cảm thấy không biết phải làm sao, trong lòng cũng vì vậy mà cảm thấy không yên.

 

Hoàng Tử Thao còn nhớ rõ lần ấy, chính mình ở phòng làm việc chờ Ngô Phàm đến mức ngủ quên. Đêm đó Ngô Phàm về nhà, cũng trầm mặc không nói, đôi mắt nhìn cậu, tràn đầy cảm xúc khắc sâu không thể nói ra. Mỗi lần Ngô Phàm như vậy trong lòng Hoàng Tử Thao đều rất hoảng sợ. Đêm đó cậu đứng ở dưới đèn đường lôi kéo tay Ngô Phàm, từng tiếng từng tiếng gọi tên anh, đồng thời cũng vô cùng oán giận bản thân tại nơi này chỉ có thể gọi tên anh, nhưng cái gì cũng không làm được.

 

Hoàng Tử Thao nhớ đến chuyện này trong lòng liền chua xót, cậu mặc kệ Ngô Phàm nói chuyện với cậu, lại cố chấp giữ chăn không muốn quay người lại. Ngô Phàm nhìn cậu nhất quyết không trả lời, sắc mặt liền lạnh xuống, đưa tay trực tiếp giữ vai cậu muốn đem cậu xoay người lại. Dùng lực một chút, Hoàng Tử Thao để anh xoay người lại, sau đó khuôn mặt Hoàng Tử Thao liền đối diện với Ngô Phàm, biểu cảm kia, đôi mắt nhìn Ngô Phàm giống như tức giận lại không nén được nỗi buồn, cắn môi dùng sức không rơi nuớc mắt. Ngô Phàm nhìn thấy cậu lộ ra khuôn mặt nhăn nhó, trong lòng liền đau nhói . Anh buông Hoàng Tử Thao ra, nhìn cậu, thật không biết phải làm sao bây giờ.

 

“Tại sao lại khóc” Ngô Phàm nhẹ nhàng hỏi

 

“Em đau, anh cố tình xoay em lại đây.” Hoàng Tử Thao đưa tay dùng sức lau nước mắt, hốc mắt vẫn một màu hồng hồng “Hôm qua trên sofa anh khiến em đau đến chết, em đau muốn chết. Em không muốn nói chuyện, anh còn nhất định xoay em lại đây, còn dùng ánh mắt doạ em…”

 

Ngô Phàm nghe thế vẻ mặt liền thay đổi, mày liền nhăn lại, anh vươn tay tới muốn kéo chăn lên xem thử. Hoàng Tử Thao lại là đứa trẻ cố chấp đến chết ánh mắt thẳng tắp nhìn chằm chằm Ngô Phàm “Anh đừng chạm vào em”

 

“Không được. Em phải cho anh xem. Em nói em đau, lại đây”

 

“Anh đừng chạm vào em”, âm thanh Hoàng Tử Thao nói chuyện liền cao lên, nhất định cự tuyệt Ngô Phàm, “Anh đừng chạm vào em, đừng động vào”. Cậu càng nói càng to, cảm giác cả người đều xù lông, cuối cùng hùng hổ trừng mắt nhìn Ngô Phàm, âm thanh có chút run rẩy. Ngô Phàm ngồi trên giường nhìn cậu như vậy cũng không nói nữa. Hoàng Tử Thao lại túm chăn quay lưng đi, tầm mắt Ngô Phàm lứơt qua bờ vai cậu, trong mắt là hình ảnh yếu ớt của người kia, trên mặt đều là biểu tình đau lòng. Căng thẳng như vậy trong chốc lát, Ngô Phàm xuống giường sửa sang lại bản thân, sau đó đi phòng bếp yên lặng không nói gì vo gạo nấu cháo. Hôm nay là ngày phải đi làm, nói vậy nhất định hai người họ đã muộn, thời gian Hoàng Tử Thao đi đến phòng làm việc coi như thoải mái, còn Ngô Phàm lại có chút phiền phức. Trong lúc chờ cháo chín, anh liền nhắn tin cho Ngô Thế Huân, bất luận công việc gì ngày hôm nay đều đẩy lùi lại hai tiếng sau, anh sẽ tới muộn.

Trong chốc lát mùi cháo trứng muối thịt băm liền từ nhà bếp bay ra, lúc nấu cháo Ngô Phàm còn thả vài miếng gừng cho ấm dạ dày. Chờ anh đem cháo múc ra chén đặt trên bàn xoay người liếc nhìn vào phòng ngủ, người nọ còn vùi trong chăn cuộn tròn lại chỉ lộ ra cái đầu, hai mắt nhắm lại. Ngô Phàm bước vào ngồi xổm bên giường nhìn mặt cậu dường như đang ngủ. Anh định đưa tay sờ tóc Hoàng Tử Thao một chút, đưa một nửa tay liền nắm chặt lại buông xuống. Ngô Phàm nghĩ Hoàng Tử Thao vừa rồi chống lại nói anh đừng động vào em, ánh mắt liền hạ xuống “Cháo anh để trên bàn. Lúc em ngủ dậy ăn nếu cháo bị lạnh, em nhớ vào bếp đun nóng lại. Còn nữa, ngủ dậy nhớ uống thuốc trong ngăn kéo”

 

“Ngô Phàm, em xin lỗi”. Không nghĩ âm thanh rầu rĩ của Hoàng Tử Thao truyền ra từ trên gối, cho dù hai mắt cậu vẫn đang nhắm.

 

“Ừh. Anh cũng thế, xin lỗi em.” Ngô Phàm vẫn nhìn cậu như cũ, “Em rốt cuộc sao lại đau, là đau lòng đúng không?  Anh xin lỗi”

 

Ngô Phàm lại nhìn cậu một lát, Hoàng Tử Thao vẫn nhắm hai mắt không lên tiếng nữa, Ngô Phàm liền đứng lên đi ra cửa rời đi. Đợi khi anh lái xe đến gara trong công ty, một tay lái xe một tay gọi điện cho Lộc Hàm. Lúc bên kia nhấc máy anh cũng không quá lịch sự, liền nói, “Anh Lộc Hàm sao, tôi là Ngô Phàm. Tử Thao hôm nay sẽ đến phòng làm việc muộn, em ấy không thoải mái.” Bên kia đáp lại vài tiếng, giống như có chút lo lắng nhưng cũng không hỏi Ngô Phàm nhiều. Ngô Phàm còn nói, “cảm phiền anh trưa nay giám sát đừng để em ấy ăn đồ nguội, nuớc lạnh cũng đừng cho chạm vào.”

Đọc tiếp

[Longfic] Yêu thương – Chương mười sáu

Chương mười sáu

.

.

.

Ngô Phàm thừa nhận bản thân anh không phải người có thể tạo ra điều gì bất ngờ.

Anh cảm giác mình đối với Hoàng Tử Thao mà nói giống như cây, là giường, nếu không thì cũng là xích đu. Nếu như là cây, thì sẽ bền vững mà cắm rễ thật sâu ở nơi này, bất luận là ngăn gió bão hay là ngăn ánh nắng của mùa hè chói chang. Có thể nói, cái cây đó sẽ luôn cắm rễ ở nơi này, sẽ không lay động, trừ khi anh chết, bị người khác nhổ tận gốc, mới xem như là rời bỏ Hoàng Tử Thao. Nhưng cho dù tồn tại kiên định như vậy, cũng sẽ giống như những cái cây bình thường yên lặng không tiếng động, cũng không náo loạn. Nếu như là giường, thì vào những lúc Hoàng Tử Thao mệt mỏi nhất yếu ớt nhất có thể tiến vào trong những cái ôm của anh, không cần phải băn khoăn, không cần phải lo lắng, không cần che giấu đau đớn. Anh luôn ở nơi này dành một cái ôm sạch sẽ ấm áp lại mềm mại cho Hoàng Tử Thao, cho đến khi giường biến thành cũ kĩ, theo năm tháng già đi.

Thế nhưng anh chính là xích đu, lúc lên lúc xuống, lúc cao lúc thấp, đu đưa qua lại, khiến cho Hoàng Tử Thao đột nhiên sẽ thấy vui vẻ, lại không thể tránh được khi đi xuống cảm thấy hoảng hốt. Loại đồ vật như xích đu, Ngô Phàm sẽ không phải, không muốn, cũng không nỡ trở thành như vậy.

Đêm đó Ngô Phàm dùng máy tính xem tin tức, sau đó phát hiện bộ phim mình vô cùng thích về đề tài thảm hoạ sau này. Anh lặng lẽ đặt vé, lại làm bộ không chút để ý hỏi, buổi tối ngày mai em có rảnh không. Hoàng Tử Thao ở bên kia đang xem TV ngẩng đầu trả lời, a….Bạch Hiền hẹn em. Lúc ấy Ngô Phàm nói, vậy sao, lại không tiếp tục nói nữa, trong lòng nhịn không được nở nụ cười tự giễu, nghĩ chính mình thật sự không thể tạo ra bất ngờ cũng không thích hợp tạo ra bất ngờ.

“Em lại đây” Ngô Phàm hướng cậu vẫy tay, Hoàng Tử Thao liếc mắt nhìn anh, không rõ lắm cho nên đi tới trước mặt anh. Ngô Phàm ngồi nhìn cậu “Này…Tóm lại, ngày mai vốn muốn cùng em đi xem phim, không nghĩ tới em được hoan nghênh như vậy, đã được hẹn trước rồi”

Hoàng Tử Thao nghe nói như thế liền cười, lại cảm thấy có điểm đáng tiếc, giọng điệu lúc nói chuyện có chút làm nũng “Như vậy sao, không sao đâu, chúng ta còn nhiều thời gian mà, ngày mai không được thì ngày kia”

“Ừm, làm sao bây giờ, anh đã đặt vé rồi” Ngô Phàm nhìn cậu nói xong, có phần không biết phải làm sao. Hoàng Tử Thao liền kéo tay anh “Ngô Phàm cũng cực kì chào đón mà, hẹn một người khác đi cùng anh đi” Ngô Phàm nghe xong muốn nhéo mặt cậu, Hoàng Tử Thao lập tức thêm một câu “Không cho phép nam sinh nữ sinh xinh đẹp ngưỡng mộ anh cùng đi”

Ngô Phàm nhìn cậu không nhịn được cười theo, đưa tay véo má cậu. Đứa nhỏ này thật là bá đạo, không cho anh đi cùng người hâm mộ của anh, em lại cùng cậu Biện Bạch Hiền kia đi chơi. Em rốt cuộc có biết cậu nam sinh kia nhìn anh khó chịu, anh nhìn cậu ta cũng không thoải mái hay không. Nhưng Ngô Phàm cuối cùng không nói gì, đi vào phòng bếp rửa hoa quả. Hoàng Tử Thao giống như muốn lấy lòng chạy vào nói cậu sẽ gọt vỏ, Ngô Phàm nhìn cậu làm nói em làm cho tốt, đừng có gọt tay mình.

Đọc tiếp

[Longfic] Yêu thương – Chương mười lăm

Chương mười lăm

.

.

.

Biện Bạch Hiền suy cho cùng chỉ là một người con trai bé nhỏ, ở trong mắt Lộc Hàm cậu ấy cùng Hoàng Tử Thao không khác nhau lắm, với người lạ thì tỏ vẻ thận trọng, sau khi trở nên quen thuộc với người ta thì sẽ dính lấy. Cậu dường như rất thích Hoàng Tử Thao, cả phòng làm việc đều biết họa sĩ hiện tại cùng với trợ lí của cậu ta cả ngày dính nhau như hình với bóng. Trước đây khi Hoàng Tử Thao đến phòng làm việc, bữa trưa sẽ theo Lộc Hàm xuống nhà ăn dưới tòa nhà giải quyết, hiện tại hai người đều được ngăn cách bởi Biện Bạch Hiền. Tuy rằng Lộc Hàm sợ người lạ nhưng bởi vì Hoàng Tử Thao thích, cho nên anh không để ý, liền hướng Biện Bạch Hiền cười rất thân thiết.

Hoàng Tử Thao phát hiện thời điểm Biện Bạch Hiền cười rộ lên, sẽ lộ ra hàm răng nhỏ trắng tinh, một vẻ trong sáng tươi cười, điều này làm người ta nhớ tới Phác Xán Liệt. Chẳng qua Biện Bạch Hiền không cởi mở như Phác Xán Liệt cả ngày đi truyền lửa cho người ta. Cậu biết cười một cách thực vui vẻ nhưng cũng sẽ yên tĩnh cười khinh bỉ người khác.

Thực ra Biện Bạch Hiền so với Hoàng Tử Thao có điểm gai góc hơn một chút, tâm tư cũng tinh tế tỉ mỉ hơn một chút. Lộc Hàm ở một bên lẳng lặng ăn cơm, nghe hai người bọn họ từng câu từng câu nói chuyện phiếm. Hoàng Tử Thao nói cậu và Phác Xán Liệt có hợp không, Biện Bạch Hiền tươi cười hơi cứng ngắc một chút nói, cũng không tệ lắm, cũng không tệ lắm…Hoàng Tử Thao dùng bộ dáng nghiên cứu biểu tình nhìn Bạch Hiền, đũa chọc chọc một miếng thịt bò “Ai, Bạch Hiền, cậu đừng nói cậu cùng Phác Xán Liệt ở chung không được nhé, người tốt như vậy” Biện Bạch Hiền vội vàng xua tay cười nói không có, ở chung rất tốt, cậu không cần lo lắng.

“Người tốt như vậy, nói cho Lộc ca nghe một chút đi” Lộc Hàm nghe Hoàng Tử Thao ngữ khí như đang thề cảm thấy buồn cười, nhịn không được mở miệng

“Giống như thiếu niên trong truyện tranh ấy. Mỗi ngày đều tràn ngập sức sống cùng sự nhiệt tình…Hơn nữa rất thân thiện, bất luận là ai cậu ấy cũng không keo kiệt nở nụ cười” Hoàng Tử Thao tới đây dừng một chút “Hơn nữa, đến em cũng không hiểu được nguyên nhân. Tóm lại, lần đầu tiên gặp mặt cậu ấy đã cứu em”

Lời này vừa nói ra hai người một trái một phải đồng thời cùng ngẩng lên nhìn Hoàng Tử Thao, vì thế cậu liền kể chuyện ngày đó ở nơi cưỡi ngựa. Xán Liệt cùng mình đi ngựa qua đường mòn như thế nào, cậu thay đổi nụ cười của mình thế nào, chuyện cậu ấy đẩy mình ra khi thấy con ngựa hướng cậu chạy đến, cậu ấy quan tâm cậu có chuyện gì không như thế nào. Lộc Hàm nghiêng đầu nghe cũng không hiểu lắm, ấn tượng của anh về Phác Xán Liệt có thể nói là nhạt đến mức không có, ngẫu nhiên nghe Hoàng Tử Thao nói, trên tạp chí có lẽ chỉ là hình ảnh người nọ thể hiện cảm xúc vô cùng mạnh mẽ mà thôi. Vì thế Lộc Hàm trêu ghẹo nói “Có lẽ Thao của anh khiến cho người ta thích”

“Tại sao thế, anh” Hoàng Tử Thao tỏ ý không đồng tình với lời của Lộc Hàm “Nói cậu ấy thích em, thì thà nói cậu ấy thích Ngô Phàm hoặc Nghệ Hưng ca. Ngày hôm đó khi cưỡi ngựa cậu ấy nói rất nhiều chuyện về Ngô Phàm, nhưng lại nói đi nói lại…” Hoàng Tử Thao có chút ngượng ngùng mà vùi đầu ăn cơm. Lộc Hàm huých khuỷu tay cậu, Hoàng Tử Thao nhìn mắt Lộc Hàm, giọng nhỏ đi “Nói qua nói lại, chỉ xung quanh một chủ đề, chính là Ngô Phàm yêu em bao nhiêu”

Lúc này Lộc Hàm lại bắt đầu ở một bên đùa giỡn Hoàng Tử Thao để cậu kể ra. Hoàng Tử Thao giải thích đến chân vội tay loạn, Biện Bạch Hiền chỉ ở một bên nhìn cậu cười. Chuyện này giúp Biện Bạch Hiền biết đại khái có tồn tại một người tên là Ngô Phàm, người kia là người yêu của Hoàng Tử Thao, hai người đặc biệt yêu nhau. Cũng chính Ngô Phàm là người gọi điện mang Phác Xán Liệt đem đến bên người cậu, biến cậu ta thành người thuê nhà cùng cậu. Biện Bạch Hiền lấy chén nước tới uống vừa nghĩ khi Hoàng Tử Thao kể chuyện này của Phác Xán Liệt, chính mình cũng không hiểu lắm. Tuy rằng từ khi mới quen Phác Xán Liệt đã khiến cậu cảm nhận người nọ thần kinh thô, nhưng mà có thô cũng không thể không chút do dự đi cứu người lần đầu tiên gặp như thế.

Đọc tiếp

[Longfic] Yêu thương – Chương mười bốn

Chương mười bốn

.

.

.

Gần đây, Hoàng Tử Thao ở trên mạng đăng tin cho thuê phòng trọ, cố ý đem phòng trọ cũ của mình sửa chữa lại rồi cho thuê. Ngô Phàm thấy thế ở một bên trêu đùa nói, em đem cái ổ kia cho thuê sau đó sẽ phải luôn ở chỗ này cùng với anh, muốn đi cũng đừng hòng mong đi được. Hoàng Tử Thao liền hừ một tiếng tỏ vẻ không quan tâm. Thông tin về phòng thuê viết một người ở hoặc hai người cùng ở cũng được. Hoàng Tử Thao nghĩ phòng trọ của mình cũng không kém, vị trí đất lại rất quý, hẳn là có hy vọng đi.

“Ai, người có trợ lý đúng là không giống trước, không thèm để ý anh” Ngô Phàm một tay chống trên bàn tay khác bưng cà phê, lúc uống vào ánh mắt từ bên miệng chén liếc đến trên người Hoàng Tử Thao. Hoàng Tử Thao vừa đúng lúc đem thông tin gửi đi xong, nghe anh nói như thế liền biết là có ý, ngẩng đầu nhìn Ngô Phàm cười “Này, ca ca, bây giờ em là người bề bộn nhiều việc mà”

Ngô Phàm nhìn bộ dáng đắc ý của cậu, nhớ tới mấy ngày hôm trước lúc cậu từ phòng làm việc trở về, trên người vẫn mang theo khí lạnh chưa được hệ thống lò sưởi trong nhà xua đi liền khẩn trương chạy vào phòng bếp nói với Ngô Phàm: Em có trợ lí. Đúng là từ khi Hoàng Tử Thao có phòng làm việc riêng đến nay công việc nhận được càng lúc càng nhiều, người mua truyện tranh của cậu cũng ngày càng đông. Từ cuối năm trước truyện tranh của cậu đã có chút tiếng tăm từ xa. Vì thế tháng đầu năm nay, công ty cử trợ lí cho cậu. Thật ra cũng mới đến bên cậu vài ngày, hai người dường như đã rất hợp với nhau. Hoàng Tử Thao về nhà nói với Ngô Phàm cậu có trợ lí. Ngô Phàm hỏi người thế đó thế nào, cậu liền rất vui vẻ mà nói người ấy đặc biệt tốt.

“Là một chị gái xinh đẹp à” Lúc ấy Ngô Phàm ở trong bếp thái rau cải, nghe được Hoàng Tử Thao đánh giá cao như thế nhịn không được ngẩng đầu trêu chọc cậu. Hoàng Tử Thao xoay người lấy nước ấm trong bình “Là Bạch Hiền, Biện Bạch Hiền, bộ dáng sạch sẽ tựa như trang giấy trắng”

“Oh, là con trai sao ?”

“Cùng là chòm sao Kim Ngưu như em, anh có biết cái gì là trời sinh nhìn một lần liền cảm thấy hòa hợp với nhau không ?”

Ngô Phàm ngừng lại, nhìn Hoàng Tử Thao, nở nụ cười sau đó gõ đầu cậu “Người ta là trợ lí của em, em tìm trợ lí sao lại như trẻ con tìm bạn thế hả? Lần đầu tiên gặp mặt, mà đã quen thuộc như vậy, còn đem chuyện này về nhà nói nữa”

“Cái gì cơ…” Hoàng Tử Thao bất mãn uống nước, đem cốc nước đặt lên trên bàn “Trợ lí cũng là bạn thôi, là người đi theo giúp mình rất nhiều chuyện. Em gặp được người trợ lí có thể ở chung tốt như vậy anh không vui sao?”

“Giúp được em là tốt rồi” Ngô Phàm lại cúi xuống tiếp tục cắt rau, trong lòng nghĩ không biết sao lại cảm thấy trợ lí mới của cậu so với cậu còn trẻ con hơn, lại thêm Hoàng Tử Thao cười nói trợ lí như bạn bè. Trong đầu anh lại hiện ra hình ảnh Ngô Thế Huân lúc nào cũng lạnh lùng lúc nghe mình giao nhiệm vụ, hiếm khi thấy được hành động nào quá mức. Ngô Phàm khe khẽ thở dài.

Đọc tiếp

[Longfic] Yêu thương – Chương mười ba

Chương mười ba

.

.

.

          Lúc đi du lịch, có rất nhiều người trước ngực nhất định phải đeo máy ảnh, để bất cứ khi nào nhìn thấy những điều vô cùng tuyệt đẹp nhưng lại rất dễ dàng biến mất thì có thể ấn xuống nút chụp. Bức ảnh rửa ra sẽ được treo trên những sợi dây thật dài, để sau này có thể không quên được những giây phút mình đã được tận mắt được chứng kiến. Cũng có người lưng đeo ba lô dùng ánh mắt quan sát một cách âm thầm, máy ảnh không thể ghi chép được nhiệt độ cùng cảm giác, chỉ dùng tay không mở rộng ôm ấp, đem những thứ quý giá gặp được ở trên đường giữ lại.

          Bọn họ vào đêm Giáng Sinh hôm đó ngồi máy bay đi Hokkaido. Gần bốn giờ ngồi trên máy bay, lướt qua một vùng nước biển cùng với những tầng mây, chuyến bay đêm cuối cùng cũng hạ cánh. Lúc lên máy bay Ngô Phàm thuận miệng hỏi em mang theo máy ảnh không. Hoàng Tử Thao liền dừng lại một chút sau đó nói. A, không mang. Sau khi tìm được chỗ, Hoàng Tử Thao muốn ngồi cạnh cửa sổ, Ngô Phàm nghiêng người để cho cậu đi vào, vẻ mặt bất đắc dĩ nói không ngờ người như em lại quên không mang máy ảnh.  Hoàng Tử Thao liền đẩy rèm cửa lên nhìn ra bên ngoài cửa sổ, nói tại sao phải cần mang theo máy ảnh, cảm giác cùng đi với anh, dù mang máy ảnh cũng không ghi lại được.

          Nói như vậy có lẽ không phù hợp với logic của người bình thường nhưng Ngô Phàm nghe xong lại rất vui vẻ. Ngô Phàm cúi đầu, mở iPod ấn nút shufftle, sau đó đưa một bên tai nghe cho Hoàng Tử Thao. Nghe được đến bài thứ bảy thì Hoàng Tử Thao nghiêng đầu hướng Ngô Phàm cười. Ngô Phàm hỏi sao vậy. Hoàng Tử Thao nói Ngô Phàm anh mệt hay không mệt, vai của em đây anh có thể dựa vào. Ngô Phàm nghe xong cũng cười, nhưng rõ ràng lại mang theo ý “Em có nhầm hay không”. Hoàng Tử thao nhất thời trở nên cố chấp, qua vài phút liền hỏi Ngô Phàm không mệt sao, còn hướng anh hất bả vai. Ngô Phàm nói vì sao em  cùng Phác Xán Liệt đều trẻ con giống nhau, cậu ấy đứng ở bên cạnh anh cố tình đi kiễng chân để muốn so với anh cao hơn. Hoàng  Tử Thao nói cậu ấy có thể đứng ở bên cạnh anh đi kiễng chân mà anh lại không thể dựa vào bả vai của em ngủ.  Ánh mắt kia nhìn chằm chằm Ngô Phàm, Ngô Phàm thở dài, ngồi thấp xuống, nhẹ nhàng dựa lên bả vai của Hoàng Tử Thao.

          Thật ra, nhất định là làm việc thật sự mệt mỏi, cuối cùng được nghỉ lại lập tức vội vàng lên chuyến bay cùng mình đi Nhật Bản. Hoàng Tử Thao cả quãng thời gian sau đó động cũng không dám động. Nguyên nhân là bởi Ngô Phàm thật sự chậm rãi dựa vào bờ vai của cậu mà ngủ. Hoàng Tử Thao nhỏ giọng gọi tiếp viên yêu cầu một tấm chăn nhỏ, bàn tay vụng về đắp cho Ngô Phàm, động tác lại tinh tế ôn nhu chỉ sợ đánh thức anh. Lúc Ngô Phàm tỉnh lại cũng là lúc radio thông báo máy bay sắp hạ cánh. Anh cau mày ngồi dậy, tấm chăn nghiêng đi rồi trượt xuống bên vai. Anh sửng sốt, nhìn sang bên phải thấy đứa trẻ nhà mình vẫn ngồi duy trì tư thế của mấy giờ trước, đầu nghiêng về một bên đang ngủ.

          Vào giây phút bừng tỉnh ấy, Ngô Phàm cảm thấy trong lòng dâng lên cảm giác hạnh phúc mang theo chút chua xót, vừa muốn cảm thán đứa nhỏ này bảo trì tư thế như vậy mà vẫn có thể ngủ được, lại muốn trách cậu chỉ lo đắp cho người khác, chăn của chính mình liền hoàn toàn không thèm quan tâm. Chờ cho tới khi lên xe taxi về khách sạn, Hoàng Tử Thao vẫn hoàn toàn chưa tỉnh ngủ. Nhưng mà tay phải của Ngô Phàm đã lướt qua tai của cậu rồi sau đó đặt lên bả vai cùng cổ của mình nhẹ nhàng xoa bóp, ấm áp khiến cậu bừng tỉnh, quay đầu, trước mắt là ánh mắt dịu dàng của Ngô Phàm.

          Ánh mắt của Ngô Phàm trong khoảng khắc này cùng với ánh sáng trong màn đêm lùi ngược lại ở bên ngoài cửa xe bỗng nhiên khiến Hoàng Tử thao ý thức được bọn họ rốt cục thật sự đã đến Hokkaido, nơi được ưu ái mệnh danh là thành phố dành cho tình yêu của Nhật Bản

          Bởi vì hạ cánh xuống Sapporo, cho nên ngày hôm sau sau một đêm ngủ say tỉnh lại, Hoàng Tử thao cuộn chặt người trong chăn bông mềm mại nói câu đầu tiên là Ngô Phàm, em muốn ăn mì . Đi ở trên đường  Ngô Phàm vẫn nắm chặt tay của Hoàng Tử Thao đút trong túi áo choàng của chính mình. Đứa bé kia mặc quần bò nhét vào trong đôi boot màu đen, có vẻ rất chờ mong rất phấn khích,  tay ở trong túi nhẹ nhàng cọ cọ vào lòng bàn tay của anh. Cái khiến cho người ta thực ngạc nhiên chính là cho dù Sapporo đang là mùa đông , trên đường vẫn có những nữ sinh trung học mặc váy ngắn. Giống như vừa mới tối hôm qua ở Sapporo, Hoàng Tử Thao đứng ở trong cửa hàng tiện lợi ở bên dưới khách sạn nhìn thấy đống tạp chí người lớn xếp ở trên kệ sách một cách rất ngang nhiên, ánh mắt cậu mở thật lớn. Ngô Phàm nói em hối hận vì không mang máy ảnh chứ, Hoàng Tử Thao liền quay đầu hướng anh lớn tiếng nói em cũng không giống như anh, phẩm hạnh đều bị ăn sạch! Ngô Phàm dùng sức ấn đầu cậu xuống, nói em gần đây thật ngang ngược, nói chuyện càng lúc càng giống chị gái em.

          Cho dù càng lúc càng ngang ngược thì cũng có sao. Thời điểm hai người ngồi ở trong một quán  mì rất nhỏ nhưng vô cùng nổi tiếng mà ăn mì sợi, đứa nhỏ nhà anh vẻ mặt hoàn toàn không có gì khác ngoài thỏa mãn, sau đó bưng lên bát mì híp mắt uống canh lúc ấy nhìn vậy ngoan ngoãn muốn chết. Quả thực hình ảnh ấy như muốn tiến thẳng tới trái tim của Ngô Phàm. Hoàng Tử Thao cầm bát đặt xuống nhìn Ngô Phàm, nói anh cũng phải uống canh, anh không biết ăn mì Sapporo nhất định uống ăn canh sao, uống đi uống đi Ngô Phàm. Ngô Phàm cười một chút, cúi đầu nhẹ nhàng nâng bát lên uống một hớp. Hoàng Tử Thao ở một bên cắn đũa, thực rối rắm nghĩ vì cái gì người này cho dù ngồi ở trong quán nhỏ ăn mì mà nhìn vẫn đẹp như vậy. Lúc tính tiền , ông chủ quán còn rất nhiệt tình dùng tiếng anh mang đậm khẩu âm Sapporo hỏi có phải người nước ngoài đi du lịch hay không , Ngô Phàm gật đầu, đại thúc nói, các cậu vẫn còn kịp lễ hội tuyết ở Sapporo. Cho nên bọn họ cầm sổ tay tiếng Nhật cùng bản đồ dành cho khách du lịch, kèm theo bản ghi chép địa điểm nơi diễn ra lễ hội tuyết đưa cho họ. Thật ra lễ hội tuyết cũng chỉ giống như lễ hội băng trong nước, những tác phẩm chạm khắc rất lớn bằng tuyết, đám đông trượt tuyết, không khí vui vẻ. Lúc bọn họ đi vào mê cung tuyết, Hoàng Tử Thao nói : ‘Anh nhìn mê cung này, nhiều lối vào cũng nhiều lối ra. Em đi vào ở bên này, anh đi vào ở bên kia, cùng thi xem ai là người tới trước được không ?’ Ngô Phàm nói em không sợ đi lạc mất không tìm thấy anh sao, Hoàng Tử thao liền hừ một tiếng, cứ như vậy đi vào.

          Kết quả khi Hoàng Tử Thao đi tới nơi, đứng nghiêng đầu nhìn ở bên phải cửa ra vào lại nhìn không thấy Ngô Phàm đi ra thì cậu có chút lo sợ không phải thật sự đã đi lạc rồi chứ, nhìn một vòng quay đầu lại lại phát hiện Ngô Phàm đứng ở phía sau lưng mình.”Anh đi ở phía sau em à!” Hoàng Tử Thao nhảy dựng lên, Ngô Phàm hai tay đặt ở phía sau lưng nhìn cậu  nói, được rồi được rồi em không lạc mất là được rồi, là tại anh sợ anh lạc mất em thôi.

          Vào thời điểm trời còn đang trong sáng thì bắt đầu lác đác có tuyết rơi. Hoàng Tử Thao nhìn Ngô Phàm vài giây, đi đến trước mặt anh trước tiên hà hơi ấm tay của mình, sau đó tiếp tục với vào trong cổ áo của Ngô Phàm tìm chiếc nhẫn kia. Hoàng Tử Thao đem nhẫn lấy ra, tay kia thì giơ lên đưa nhẫn của mình lộ ra ngoài, hướng Ngô Phàm cười đến thật ấm áp, nói anh nhìn xem bọn chúng vẫn còn chưa đứt, em sẽ không cho phép chúng đứt, anh yên tâm được không? Ngô Phàm liền gật gật đầu, Hoàng Tử Thao nâng cằm lên hôn anh , lại tràn đầy sức sống nói, đi, chúng ta đi cưỡi ngựa!

          Thật sự những ngày ở Sapporo đó, Ngô Phàm vẫn tiếc nuối bọn họ không có máy ảnh. Bởi vì sau khi anh ngồi ở trên ngựa, nhìn thấy đứa bé kia bỗng nhiên nhảy xuống ngựa , chạy đến chỗ sườn dốc bằng phẳng ở phía dưới, từng chút từng chút dùng giày ở trên nền tuyết thật dày mã giẫm lên, biểu cảm vô cùng nghiêm túc còn trán thì khẽ nhăn lại, lưu lại dấu vết trên nền tuyết trắng. Ngô Phàm nói em đang làm gì thế, Hoàng Tử Thao liền hô to em đang bận mà! Ngô Phàm sau đó sẽ nở nụ cười mà tiếp tục đợi, vì thế anh chứng kiến Hoàng Tử Thao cứ như vậy giẫm thành hai chữ Ngô Phàm ở trên mặt tuyết, viết xong rồi còn nhảy sang một bên, chính mình ngắm nhìn cảm thấy vô cùng  hài lòng, ngẩng đầu lại hướng Ngô Phàm bày ra nụ cười giống như vậy.

          Ngô Phàm ngồi trên ngựa cúi đầu nhìn Hoàng Tử Thao. Anh không phải muốn chụp tên của mình ở trên nền tuyết, mà là muốn chụp được nụ cười trong chớp mắt của cậu khiến cho anh cảm thấy không gì có thể sánh được. Muốn chụp ba tấm ảnh, ghi lại đứa bé kia đối với chính mình im lặng làm khẩu hình miệng. Muốn sau này lúc nào cũng có thể lấy ra nhìn lại một lần, nhìn thấy vào một ngày  tươi sáng, ấm áp đó, Hoàng Tử Thao ngẩng đầu đối với chính mình im lặng nói ra. Em, yêu, anh.

           Buổi tối muộn ở Sapporo, Ngô Phàm từ phía sau lưng nhẹ nhàng ôm lấy Hoàng Tử Thao. Từ những bức tường giấy ở ngoài cửa sổ có thể nhìn thấy hình bóng của những bông hoa tuyết chậm rãi rơi xuống, dần dần chìm vào giấc ngủ. Trước khi ngủ, thanh âm mềm mại của Hoàng Tử Thao ở nơi này không đầu không đuôi vang lên, nói Ngô Phàm, sữa ở Hokkaido uống ngon thật, tại sao lại như vậy, em vốn không thích uống sữa tươi. Có phải do bò sữa ở Hokkaido chất lượng đặc biệt tốt không, hay là do ảnh hưởng tâm lý. Hải sản cũng ăn rất ngon nữa, còn có cheesecake. Ngô Phàm, lần sau chúng ta lại đến có được không.

          Uh. Âm thanh của Ngô Phàm vượt qua bờ vai của Hoàng Tử Thao, vòng qua lọn tóc, nhẹ nhàng truyền vào tai cậu .

          Ngô Phàm, sau khi đi mê cung em cũng sẽ không bỏ anh lại

          Uh

          Thanh âm của Ngô Phàm nhẹ như vậy, giống như lại nhớ tới Hoàng Tử Thao ở trong giấc mơ kia, người kia mơ cảnh ngoài cửa sổ có tuyết rơi. May mắn chính là, lần trước tỉnh giấc, bên trái giường đều trống không, trong phòng đều là màu đen. Nhưng đêm nay tỉnh giấc, phía sau là người nọ ấm áp ôm ấp, rèm cửa sổ không kép lại, bên ngoài là một vùng tuyết rơi đến bừng sáng.

          Ngày thứ ba, bọn họ đi tới nhà ga hạnh phúc. Thật ra trước đây ở Quảng Châu cũng có một cái nhà ga. Sau này đường sắt Quảng Châu ngừng chạy, một đoạn đường sắt bị bỏ lại, nhà ga cùng bến tàu cũng được giữ lại, vì thế dần dần thành nơi thăm quan du lịch. Nhà ga hạnh phúc thật ra chỉ là một căn nhà gỗ nhỏ, bên ngoài kia là đoạn đường sắt vẫn còn lưu lại dùng để nối liền hai chuyến tàu. Bọn họ bước vào căn nhà gỗ kia, khắp nơi trên vách tường đều gắn đầy những tờ giấy ghi chép từ mọi khách du lịch từ khắp nơi trên thế giới. Ngô Phàm nói chúng ta viết chứ, Hoàng Tử Thao nhìn anh.  Ngô Phàm, như vậy thực giống phim hoạt hình Nhật bản. Ngô Phàm nghiêng người liếc mắt nhìn cậu, từ trong ba lô lấy ra bút cùng giấy nhớ, tiện thể đưa cho Hoàng Tử Thao một tờ.

          “Để làm gì, đi đền thờ cũng có thể làm những chuyện như thế này a.” Hoàng Tử Thao tuy rằng nói như vậy, vẫn là nhận lấy viết. Suy nghĩ kỹ hồi lâu, không biết viết cái gì cho thật tốt. Cuối cùng hai người dán lên, Ngô Phàm trên giấy viết : Người nhà bạn bè cùng Hoàng Tử thao khỏe mạnh hạnh phúc. Hoàng Tử thao trên giấy chỉ có vài chữ : Ngô Phàm, khỏe mạnh vui vẻ.

          Sở dĩ nói cho cùng cũng không biết người nào thích người nào nhiều hơn. Hai người bọn họ nhìn đối phương, cũng không biết thế nào lại cùng phì cười, giống như cùng cảm thán một câu, Anh/ Em đó… Lại không biết nói gì nữa. Bởi vậy cũng không nói gì thêm, hai người cùng rời khỏi chỗ đó. Ngô Phàm muốn thừa nhận đây thực sự là một chuyến du lịch vội vàng, bởi vì sáng mai đã phải bay trở về, thế nhưng bọn họ trái lại cảm thấy thật thỏa mãn. Vì thế hai người ngồi tàu điện đi Otaru, sau khi xuống xe bọn họ dừng bước, Hoàng Tử Thao nói, này, đây chính là Otaru trong ‘’thư tình’’ của Shunji Iwai đó.

          Bạn có khỏe không, tôi cũng rất khỏe.

          Trong phim, cảnh Watanabe ở giữa trời tuyết chạy trốn, hô hoán, chính là ở nơi này. Một con sông chảy xuyên qua thành phố, một bên bờ là những dãy nhà cổ xưa, hai bên ven đường là ánh đèn dầu vàng mờ nhạt. Đây là Otaru đắp bằng tuyết mùa đông.

          Ngô phàm thở ra một hơi, hơi thở ấm áp ở trong không khí lạnh băng tỏa ra thành một mảnh sương trắng. Nên hình dung ánh mắt của cậu như thế nào nhỉ. Trong con ngươi màu đen chiếu rọi hình ảnh dòng sông Otaru cùng hai bên bờ sông, càng ra xa lại càng có nhiều điểm sáng mờ nhạt của những ngọn đèn vàng. Cậu đứng ở nơi đó giống như có thể nhìn thấy tương lai thật xa xôi. Ngô Phàm lại một lần nữa nhấc tay cậu lên, chỉ có điều thay vì  nhét vào túi áo của mình, lại đan chặt hai bàn tay vào nhau mặc cho những bông tuyết rơi xuống. “Anh đã từng nghĩ muốn cùng em nói chuyện như vậy.” Ngô Phàm nhẹ nhàng mở miệng: “Sau này, chúng ta sẽ tiếp tục đi một lần nữa. Em biết không, anh vốn dĩ không phải là người tình nguyện đối với người khác hứa hẹn những chuyện sau này . Bởi anh cảm thấy chuyện tương lai thật sự quá dài quá xa, anh có thể đi đến sau này, nhưng lại không có cách nào hứa hẹn năm tháng đổi thay còn có thể làm được đúng như vậy. Thế nhưng từ sau khi yêu em, anh vẫn luôn mong muốn, em nhất định phải luôn luôn đi theo anh, chúng ta cùng đi. Như vậy, anh sẽ có thể nhìn thấy tương lai, hơn nữa ở trong tương lai ấy, bên cạnh anh còn có em .”

          Hoàng Tử Thao nghe đến đó cụp mắt xuống hơi hơi mỉm cười, nắm chặt lấy tay Ngô Phàm im lặng đi dọc theo dòng sông xuống tới ngã tư đường. Hai người vào một cửa hàng ăn sushi, lúc đi ra trời đã chạng vạng tối. Cảnh hoàng hôn ở Otaru vô cùng ấm áp, mặc dù trên trời tuyết vẫn đang rơi. Bọn họ bởi vì lịch làm việc bận rộn nên thực sự rất ít khi cùng nhau tản bộ vào buổi tối như thế này. Ở Nhật Bản, trong các nghề làm thủ công thì Otaru nổi tiếng nhất là làm thủy tinh, cho nên bọn họ đi dạo dọc theo các cửa hàng bán đồ thủy tinh bên đường. Những quả cầu pha lê trong suốt làm cho người ta không nỡ chạm vào thế giới đó. Dưới ánh đèn ấm áp, trên giá gỗ được phủ bằng những tấm vải nhung, đặt trên đó là một dãy hàng loạt các quả cầu pha lê cạnh nhau, những hộp nhạc pha lê,….màu sắc rực rỡ tươi đẹp. Ngô Phàm nói mua quà mang về đi, Hoàng Tử Thao liền chọn một ống đựng bút hình con cú mèo vô cùng tinh xảo lại mang chút kì dị làm quà cho Lộc Hàm. Ngô Phàm chọn một đôi cốc màu sắc rất rực rỡ nói là để cho Trương Nghệ Hưng. Hoàng Tử Thao liền hỏi tại sao lại là một đôi. Ngô Phàm cười đến xấu xa nói, anh đây là muốn chúc phúc cho cậu ấy sớm thoát khỏi kiếp độc thân.

          “Anh thật là xấu.” Hoàng Tử Thao liếc mắt nhìn Ngô Phàm. Ngô Phàm đang đợi tính tiền, nghe thấy thế từ trong túi tiền lấy ra một viên sô cô la,  đem vỏ bóc ra sau đó nhét vào trong miệng Hoàng Tử Thao. Cái này vốn mua ở Sapporo. Hoàng Tử Thao sau khi ăn một viên liền hài lòng muốn chết, mặc dù bản thân rõ ràng không phải người đặc biệt thích đồ ngọt. Ngô Phàm ở nhà vốn đút cho đứa trẻ nhà anh ăn rau đã thành thói quen, thật sự là thuận tay. Ra khỏi cửa hàng quả nhiên bị Hoàng Tử Thao trả thù. Đột nhiên kéo Ngô phàm lại, nâng cằm hôn lên, kết quả lại bị Ngô Phàm hôn ngược trở lại. Lúc tách nhau ra Ngô Phàm cười đến đặc biệt ôn nhu, nói sô cô la mùi vị thật ngọt .

          Hoàng Tử Thao vì thế đứng ở trước mặt anh, vẻ mặt có chút buồn bực mà nhìn chằm chằm Ngô Phàm, sưng mặt lên bộ dạng thật sự thực đáng yêu. Khi đó phía sau lưng đứa trẻ nhà anh là những ngọn đèn đường ấm áp nối nhau xa dần. Màu trắng của tuyết âm thầm bao phủ lên các mái nhà cũng như dòng sông, có chút rộn ràng của những đoàn người đến rồi đi hòa cùng với những ánh đèn lập lòe từ những ngôi nhà. Ngô Phàm từ trong túi xách lấy ra máy ảnh, vật anh mua duy nhất ở Sapporo, nhịn không được đem hình ảnh này chụp lại. Ảnh chụp được xử lý, chậm rãi thành ảnh. Anh nghĩ nếu như sau này có người nào đó hỏi mình người thanh niên trong bức ảnh vì sao vẻ mặt không vui vẻ mà lại có biểu cảm như đứng ở trong bóng đêm, anh sẽ trả lời  như thế nào nhỉ. Bởi vì bị chính mình hôn đến trở tay không kịp nên cảm thấy ấm ức sao? Hoàng Tử Thao nhìn Ngô Phàm còn đem hình ảnh của mình chụp lại, lập tức liền xoay đầu bước đi ở phía trước, cách xa Ngô Phàm vài bước. Ngô Phàm yên lặng đi theo phía sau không hề tiến lên.

          Bọn họ cứ như vậy một trước một sau vào một đêm đông ở nước khác, dọc theo dòng sông cứ thế đi tới, cùng với vô số người lướt qua. Thật ra, Hoàng Tử Thao biết Ngô Phàm nhất định sẽ luôn đi sát theo phía sau cậu, giống như Ngô Phàm biết anh đối với đứa nhỏ này, chưa bao giờ có thể rời xa.

          Cứ như vậy, đi đến nửa ban đêm. Bọn họ ở trong một khách sạn suối nước nóng ở Otaru, vô cùng đặc biệt là suối nước nóng lại ở trên nóc nhà. Một cái ao tắm nho nhỏ, trong đó đều là nước nóng, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm lóe ra đầy sao, thế nhưng ở trên những đốm nhỏ ấy ban đêm có thể sẽ có những bông tuyết chậm chạp rơi xuống. Đây chính là một nơi như vậy, hàng năm đều có tuyết, từng mảnh từng mảnh cứ từng chút từng chút một cố chấp chưa bao giờ ngừng rơi. Bầu trời sao nhưng lại có tuyết rơi, điều này khiến Hoàng Tử Thao thầm muốn cứ như vậy luôn mở to mắt mà nhìn ngắm, đem ánh sáng lấp lánh của mỗi ngôi sao, độ ấm của mỗi bông hoa tuyết , tất cả đều lưu giữ lại trong trí nhớ . Hoàng Tử Thao ở trong suối nước nóng đang ngủ thì bị Ngô Phàm đánh thức, sau đó để cậu ngồi ở trên tấm thảm lót sàn nhà ở trong phòng. Ngô Phàm rót trà lúa mạch, khiến cho cả gian phòng đều là mùi lúa mạch. Hoàng Tử Thao nhìn tóc Ngô Phàm còn chưa khô, liền đi lấy khăn mặt lau tóc cho anh. Căn phòng rất ấm áp, không khí cũng thật ôn hòa. Ngô Phàm rút khăn mặt trong tay đứa bé kia để sang một bên, nhẹ nhàng đè cậu lên trên tấm thảm.  Lúc Hoàng Tử Thao vẫn còn đang bất mãn nói em còn chưa lau xong cho anh đâu, Ngô Phàm liền cầm tay cậu tay đặt tới phía sau cổ của mình, nở nụ cười, nói em có thể sờ xem đã lau khô hay chưa.

          “Ngô phàm, anh không cần phải làm trò cười như thế này, rất hấp dẫn rất giày vò người khác”. Hoàng Tử Thao nhìn anh nghiêm túc nói. Ngô Phàm lại buồn cười, “Em rốt cuộc học những lời này từ ai hả” Nói xong cúi đầu xuống hôn cậu, một đường mềm nhẹ đến cổ. Hoàng Tử Thao những giây phút như thế này gót chân luôn rất thích cọ xuống ga giường, nhưng lúc này đang nằm trên thảm lót sàn nhà, cho nên gót chân cọ xuống có một cảm giác rất khác so với ngày thường. Ngô Phàm từ trước ngực ngẩng đầu nhìn lên cậu, thanh âm trầm khàn nhưng vô cùng dịu dàng, nói, rất hấp dẫn, rất giày vò người khác, đó là nói em đó, bảo bối của anh. Hoàng Tử Thao ánh mắt rõ ràng nhắm lại không nhìn Ngô Phàm, vậy mà khi anh hôn tới bụng, bàn tay ấm áp đặt ở phía sau lưng trượt đến eo thì cậu bỗng nhiên không nhịn được cười. Ngô Phàm ôm chặt cậu, nói em cười gì vậy. Hoàng Tử Thao cắn môi nhưng  vẫn không nhịn được cười, nói, em cũng không biết. Đứa bé kia cứ cười như vậy, dán vào người anh, tiếp xúc ấm áp khiến cho Ngô Phàm thở dài một hơi. Vì thế Ngô Phàm liền ôm lấy thắt lưng của cậu, tay hơi hơi dùng sức một chút, liền đột nhiên đem vị trí thay đổi. Anh dựa vào tường ngồi, Hoàng Tử Thao ngồi trên người Ngô Phàm, mặt hướng về phía anh. Cậu lập tức cuối cùng cũng không còn cười nữa, mặt cũng dần dần đỏ lên. Đứa bé kia ôm lấy cổ của anh đem mặt chôn ở trên vai anh. Ngô Phàm lấy chăn trùm lên lưng Hoàng Tử Thao, chỉ để lộ ra đầu cùng một khoảng sau gáy của cậu. Sau đó là từng chút từng chút va chạm, chăn cứ như vậy từng chút từng chút trượt xuống nửa bả vai của cậu. Bọn họ ôm lấy nhau thật chặt.

          Mùi hương ngọt ngào của trà lúa mạch vẫn còn tràn ngập trong căn phòng, bên ngoài những ngôi sao vẫn còn lấp lánh, những bông tuyết vẫn còn đang rơi xuống. Ngô Phàm hôn lên sau gáy cậu nói em đã nghe chuyện Ma tuyết ngày xưa chưa. Hoàng Tử Thao sức lực để nói chuyện đều đã không còn, lác đác nói, anh, anh không được nói, em nghe chuyện ma sẽ bị dọa khóc đó. Ngô Phàm liền từ từ nhắm hai mắt cười, thanh âm dịu dàng muốn chết nói, anh làm em sợ sao, thực xin lỗi, có làm em đau không. Đầu Hoàng Tử Thao vẫn đang chôn ở bả vai anh, dừng lại một chút, lại lúng túng có chút bất mãn hỏi, giờ phút này, không phải nên nói anh yêu em sao.

          Ngô Phàm vừa cười, ôm chặt cậu. Thế nhưng lại không biết đang suy nghĩ điều gì lại càng ôm chặt cậu thêm một chút.

          “Anh yêu em.”

          Anh khe khẽ nói, âm thanh hòa cùng với buổi đêm ở Otaru kia, cuối cùng giống như những bông hoa tuyết rơi xuống đất

Chú thích :

Mì Sapporo

R0023713-ffbd3

Otaru

otaru-unga

Đồ thủy tinh ở Otaru

SONY DSC

[Longfic] Yêu thương – Phiên ngoại sáu

Phiên ngoại sáu

.

.

.

          Về sự dịu dàng của mỗi người

          Sự dịu dàng của Ngô Thế Huân đương nhiên là mang theo tính cố chấp của trẻ con cùng với chút cảm giác vụng về. Giống như mỗi ngày tăng ca ban đêm trở về, nhất định sẽ đi đến cửa hàng tạp hóa mua một cốc trà sữa nóng, nếu truyện tranh xuất bản tập mới thì thuận tiện mua lấy một cuốn, sau đó đem mọi bộ phận từ mũi trở xuống đều vùi vào trong khăn quàng cổ, trong đêm tối càng lúc càng lạnh hướng tới nhà người kia mà đi. Rõ ràng là con đường giống như trước đây, nhưng ý nghĩ lại hoàn toàn khác biệt, nguyên nhân là từ “đi về nhà mình” biến thành “đi về nhà người kia” . Vào buổi biểu diễn đứng ngây ngốc trước cửa chờ anh ấy,  chờ thêm cả một nghìn người không quen cũng không quan trọng, nhất định phải đợi được người mà Ngô Thế Huân quan tâm nhất. Ở bên cạnh cách cậu gần nhất nhưng cũng là xa nhất, mỗi lời nói đều vang lên từ trong lòng, thế nhưng mặc kệ, cậu thực sự không quan tâm. Đáp án của cậu vĩnh viễn là, thích anh ấy, thích anh ấy, chỉ thích mình anh ấy.

          Có được sự dịu dàng của Lộc Hàm không dễ dàng gì, bởi vì đó là người đối với chính mình cũng keo kiệt sự dịu dàng, không yêu người khác cũng không để cho người khác yêu  mình, nét tươi cười ấm áp cũng sẽ luôn thay đổi. Nhưng rốt cuộc cũng bị Ngô Thế Huân làm rối loạn trật tự của mình. Từ sau khi gặp cậu, Lộc Hàm cứ như vậy thay đổi thói quen, sẽ ngồi trên ghế mây ở ban công suy nghĩ mà ngủ mất, sẽ cùng em trai của mình nói chuyện tâm sự, sẽ đối với một người mà bản thân vốn không thích dung nạp vào thế giới của mình  mà tức giận, một lần lại một lần nhắc nhở cậu không được phép gọi thẳng tên mình. Cũng biết vào ngày diễn ra concert kia, anh làm việc từ đầu đến cuối đều thất thần, cuối cùng buổi tối vội vội vàng vàng vứt hết công việc sang một bên, cùng cậu đi vào xem biểu diễn.

          Gặp gỡ người con trai kia trong lúc cô đơn đối với anh mà nói là một câu chuyện dài sau này. May mắn ánh sáng trong đêm mờ tối ấy không chiếu tới biểu cảm giống như muốn khóc của anh, sau đó cầm lấy điện thoại của người kia, từng bước từng bước nhập số điện thoại của mình vào.

  Đọc tiếp

[Longfic] Yêu thương – Chương mười hai

Chương mười hai

.

.

.

Người ca sĩ nữ kia nhẹ nhàng hát : Vẫn luôn chờ đợi một người , biết bao từ ngữ cũng chỉ để miêu tả một người.  Bạn có phải hay không là người đó.

Bạn có phải hay không cũng đang chờ đợi một người?

Tháng mười hai, số báo đặc biệt cuối năm của công ti lại được in thêm và phát hành, từ trên xuống dưới người ngựa đều chuẩn bị tinh thần tập trung vào trận chiến cuối cùng của năm. Thế nên khi Ngô Thế Huân tạm dừng công việc đang làm dở lại, nói cuối tuần tăng ca có thể xin nghỉ được không thì Ngô Phàm có chút kinh ngạc mà ngẩng đầu nhìn cậu. Ngô Thế Huân đứng trước mặt anh, mặc dù biết có thể không nhận được sự đồng ýcủa Ngô Phàm nhưng ánh mắt lại có một cảm giác vô cùng kiên quyết “Nhất định phải xin phép bằng được”. Ngô Phàm cúi đầu tiếp tục nhìn màn hình máy tính, giọng điệu thản nhiên nói: “Dù sao từ khi cậu vào công ty cho tới giờ cũng chưa từng xin nghỉ, hơn nữa lại xin nghỉ vào buổi tối cuối tuần. Nếu tôi không đồng ý thì thật không hiểu đạo lý. Nhưng mà cậu có thể cho tôi biết lí do không ?”

“Tôi… Muốn đi xem concert.”

Ngô Thế Huân nói những lời này khi Ngô Phàm đang uống nước, thiếu chút nữa bị sặc. Ngô Phàm đặt cốc xuống xong lại ngẩng đầu đưa mắt nhìn cậu , cuối cùng nở nụ cười. Rốt cuộc vẫn là một thanh niên trẻ tuổi, khác biệt hẳn với hình ảnh thành thục cả ngày đi theo anh bận rộn làm việc. Có lẽ dưới khuôn mặt nghiêm túc không bao giờ tươi cười kia cũng là một tâm hồn đầy nhiệt tình sôi nổi. Ngô Phàm nhịn không được có chút trêu chọc nói: “Cậu mỗi ngày đều làm việc, từ lúc nào đã có thời gian quen bạn gái vậy.” Ngô Thế Huân đem giấy tờ Ngô Phàm vừa ký tên sửa sang lại rồi kẹp trong tập tài liệu vừa chậm rãi nói, “Anh so với tôi làm việc còn vất vả hơn, không phải vẫn cùng người yêu  vô cùng hạnh phúc đó sao ?”

“Thật ra nói cho anh cũng không sao, không phải bạn gái gì cả”  Ngô Thế Huân cầm tập giấy tờ đi ra cửa liền dừng lại, quay đầu nói, “Là Lộc Hàm. Tôi đang theo đuổi anh ấy.”

Đôi tay Ngô Phàm đan vào nhau đặt xuống dưới cằm, có chút hứng thú nhìn Ngô Thế Huân một hai giây, gật gật đầu: “Oh, ra là như vậy. Làm tốt lắm .”

“Hóa ra là anh trai của Tử Thao.” Ngô Phàm không hiểu sao tự dưng không kiềm được vui vẻ”. Vậy cậu nhất định phải theo đuổi cho bằng được. Nếu không tiền tăng ca và cả tiền thưởng đều sẽ không có đâu.”

Ngô Thế Huân nhìn Ngô Phàm, nhất thời không giữ được vẻ không quan tâm cùng lạnh lùng vốn có. Cuối cùng bởi vì thái độ tươi cười của Ngô Phàm mà có chút lúng túng, đành hướng anh gật gật đầu rồi đi ra ngoài. Ngô Phàm lại tiếp tục xem thư trả lời trên màn hình máy tính, nhìn vài giây nhịn không được lại cười, trong lòng nghĩ đứa nhỏ này nếu như là thật sự thích ai, nói theo đuổi thì nhất định có thể theo đuổi đến cùng. Còn nữa , chuyện này là thế nào vậy, tổ tiên nhà Hoàng Cẩn Hi trước đây đã cứu vớt thế giới sao. Sao đời này ca ca cùng đệ đệ của nàng đều bị con cháu Ngô gia thích vậy.

Đọc tiếp

[Longfic] Hiểu lầm – chap 20 (Hoàn)

Chương 20 : Chuyện tình yêu

.

.

.

 

Cũng ngày hôm đó Hoàng Tử Thao kéo theo Ngô Phàm vui vẻ đi trên đường.

Hoàng Tử Thao đương nhiên là vô cùng hạnh phúc, không cần phải chạy khắp nơi để có thể nhìn ngắm được thần tượng của mình, loại tâm trạng sung sướng này trong lòng không cần nói cũng biết.

Nhưng mà Ngô Phàm vẫn không thể hiểu được. Anh có chút buồn phiền nhìn hai người bên cạnh giống như hai đứa trẻ con hoạt bát sôi nổi.

Đúng vậy, Biện Bạch Hiền cuối cùng vẫn đến đây. Dù sao vé cũng thừa một cái, Biện Bạch Hiền nghĩ, cho dù bạn trai không thể đến, cho dù trở thành bóng đèn công suất hàng nghìn watt, cậu vẫn không thể chùn bước mà đến.

Ngô Phàm chế giễu cậu, vậy sau này tôi có thể dùng vé vào cửa của mấy buổi concert cũng có thế trực tiếp bắt cóc cậu đem đi bán.

Biện Bạch Hiền bàn tay nắm thành nắm đấm chuẩn bị muốn đánh người, lại bị Hoàng Tử Thao kéo trở về: “Được rồi, anh nếu muốn bán cậu ấy nhất định phải nói cho em biết. Em nhất định sẽ dốc hết sức mình để giúp đỡ”.

Biện Bạch Hiền bị tấn công từ cả hai phía, hoàn toàn bại trận.

“Nhưng mà”, Biện Bạch Hiền kéo lấy Hoàng Tử Thao lùi lại phía sau hai bước, “cậu mang theo Ngô Phàm đi nhìn người con trai khác như vậy có sao không ?”

“Tớ thèm vào. Nếu những người đàn ông khác trên thế giới này cùng Ngô Phàm so sánh thì đúng là muốn tự đi tìm cái chết mà”

Hoàng Tử Thao âm thanh nói chuyện cũng không nhỏ. Ngô Phàm vừa vặn có thể nghe được, khen ngợi gật đầu.

Sau đó cậu tới gần bên tai Biện Bạch Hiền nhỏ giọng nói: “Ngoại trừ người đứng trên sân khấu kia”. Nghĩ nghĩ lại cảm thấy không chính xác lắm: “còn đồng nghiệp cùng với đồng nghiệp trước nữa của anh ấy cũng không tính”.

Biện Bạch Hiền vẻ mặt rất không hài lòng. Hoàng Tử Thao nhanh chóng làm yên lòng cậu: “Cậu cũng không cần phải đi tìm cái chết! Gấu đen cũng không cần!”

Biện Bạch Hiền gần như bộc phát: “Gấu đen là cái gì? ! Ai cho phép cậu đặt biệt danh cho người ta!”

Hoàng Tử Thao coi thường sự tức giận của cậu, bước nhanh hai bước đuổi theo Ngô Phàm.

Đọc tiếp